Banner

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Lá thu rơi lặng lẽ trong ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà, tôi tự hỏi không biết đã có bao nhiêu chiết lá vàng đã rơi như thế trong suốt thời gian mà tôi biết đến ngôi trường này, học ở đây và được thầy dạy dỗ...

MƯA NẮNG SÂN TRƯỜNG

Tôi về giữa nắng sân trường
Giữa bao kỉ niệm yêu thương ngày nào...

NHỚ THẦY

Mùa thu lá rụng rơi mỏi mắt
Chợt nhắc lòng tôi nhớ đến thầy

NHỚ LẠI

Mái trường tôn ngày nào đã xây mới
Dãy tiền chế đã thay bằng lớp học

THẦY TÔI

Một người thầy luôn luôn bề công việc
Lo gia đình lo sự nghiệp mai sau

Kích thước chữ: +ALớn hơn -ANhỏ hơn

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngàn lời tri ân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngàn lời tri ân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Người lái đò...

Người lái đò...

Lá thu rơi lặng lẽ trong ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà, tôi tự hỏi không biết đã có bao nhiêu chiết lá vàng đã rơi như thế trong suốt thời gian mà tôi biết đến ngôi trường này, học ở đây và được thầy dạy dỗ...
        Bao mùa lá đi qua, cứ mỗi năm lá vàng lại rơi khắp cả sân trường, những chiết lá nhuộm màu của thời gian cũng phai màu như máy tóc của thầy tôi, máy tóc thầy nay đã phất phơ từng sợi tơ bạc màu theo năm tháng khiến lòng tôi lại bùi ngùi những dòng cảm xúc khẽ gợi sóng mỗi khi nghĩ về thầy.
        Đã bao năm rồi thầy vẫn lặng lễ đi sớm về muộn với cái nghề dạy học, cái nghề mà người ta vẫn hay ví nó như kẽ trồng cây, người lái đò trên dòng kiến thức vô biên của cuộc đời. Thầy yêu nghề và yêu cả lũ học trò tinh nghịch chúng tôi nữa. Chính vì vậy mà dù có khó khăn hay mệt nhọc, thầy vẫn mỉm cười, nụ cười hiền từ và nhân hậu. Ôi! Thương biết bao sự ân cần và chu đáo của người “cha”, quý biết bao tấm lòng bao dung như ông bụt trong những câu chuyện cổ tích, tình thương ấy cứ đi sâu vào lòng chúng tôi như một phép nhiệm màu và bảo bọc chúng tôi trước con sóng gió đang trực chờ ngoài kia đại dương. Rồi thầy đêm chúng tôi vào một nơi an toàn và dạy chúng tôi biết tự mình bước đi có lẽ thầy đúng là một người trồng cây và chúng tôi là những cây non bé bỏng trong vườn mà ngày ngày thầy chăm sóc, nâng niu, từng cành cây chiếc lá, thầy chỉnh sửa cành hư, uốn nắn khi cây không mọc đúng hướng và nở một nụ cười khi cây ngày một lớn dần và ra hoa, kết quả... Thầy là vậy đó, dạy dỗ chúng tôi từ thưở còn thơ như búp trên cành, và đôi lúc cũng rất nghiêm khắc khi có đứa nào không nghe lời. Những lúc như vậy tôi lại thấy mắt thầy đỏ hoe những dòng nước từ khóe mắt ấy muốn trào ra nhưng lại cố chảy ngược vào trong, có lẽ điều đau đớn nhất là phải nén cảm xúc của mình vào sâu thẳm đáy lòng. ấy vậy mà thầy đã sát cánh lên những cây non này, không phúc nào quên nhìn ngắm chúng, dỗi theo sự lớn lên từng ngày của chúng. Trồng cây không phãi là dễ mà trồng người thì lại càng khó hơn, cái thiên chức của một người dạy học càng đáng quý. Bởi lẽ nó không phải là công việc ngày một ngày hai mà cũng không phải ai cũng làm được. Chỉ có lòng yêu nghề thật sự và tình yêu thương học trò của mình mới làm ngời sáng hai chử “dạy học” mà thôi.
       Và đôi lúc tôi lại nghĩ về thầy như một cây cổ thụ rộng lớn giang tay ra ôm chọn những chiếc lá còn non nớt mới đâm chồi, nảy lộc. Rồi ngày ngày thầy cũng nuôi lớn chúng tôi đến xanh tươi và khi đó chúng tôi và thầy là cả một góc trời xanh thật ấm áp và cũng tràn đầy hi vọng giữa khoảng trời mênh mông này. Nhưng thầy ơi làm sau chúng em dám nghĩ đến một ngày kia chúng em phải xa thầy như lá kia phải xa cành. Theo cơn gió thổi về một nơi xa xôi khác. dẫu biết thời gian vẫn tuần hoàn nhưng người ta vẫn cứ tiết nuối quá khứ êm đềm, và chúng em cũng thế, đã từ bao giờ tình cảm thầy trò đã lớn dần theo những kĩ niệm bên mái trường mà nơi đó chúng em được bao bọc trong vòng tay của thầy, đó là những niềm hạnh phúc giản đơn mà thân thương nhất mà có lẽ suốt cuộc đời này cũng khó phai nhòa.
         Thầy ơi!
HÀ NGỌC TRÂN

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

NHỚ TRƯỜNG XƯA


NHỚ TRƯỜNG XƯA



Mỗi lần nhớ đến trường xưa
Lòng em náo nức, rộn ràng hẳn lên
Mái trường xưa lưu những kỷ niệm vui buồn
Làm em nhớ đến những điều thân thương nhất.
Nhớ thầy cô, nhớ những buổi tan trường
Nhớ ghế đá, nhớ hàng cây xanh thắm
Nhớ sao những lớp học đầy căng thẳng,
Có nụ cười có nước mắt rưng rưng.
Nhớ những phút lời thầy cô giảng
Những bài thơ, những bài toán thân thương.
Tuy không biết nhưng lòng luôn ghi nhớ,
Em giữ hành trang bước vào đời.
Nhớ tuổi thơ, nhớ bàn tay đầy mực bút
Đó là phút, để em lưu kỉ niệm
Có vui buồn pha lẫn chút bâng khuâng
Trang giấy trắng mở đầu bao nỗi nhớ,
Để giờ đây, ta mãi xa nhau…
(Nguyễn Chí Cường )

CHIA XA …

CHIA XA …

Bổng nhớ lại vùng trời năm ấy
Có thầy cô có bạm bè xưa
Nắng mưa gắn bó cùng nhau học
Cực nhọc nhưng lòng vẫn thấy vui
Giờ xa cách dố ai không nhớ?
Nhớ người thầy mái tóc đã pha sương
Vì tương lai tuổi trẻ còn xa
Nên thầy vẫn thiết tha dạy bảo
Những bài học nhân văn đạo đức
Luôn đi kèm kiến thức vă chương
Thầy chuyền lại cho người yêu học
Có những lúc chúng em nghịch ngợm
Làm cho thầy thấm đượm buồn rầu
Nhưng thầy vẫn không hờn không giận
Ôi long thầy ví như biển cả
Luôn bao dung tha thứ lỗi lằm.

(Đoàn Chí Tường)

NHỚ

NHỚ
Bâng khuâng nỗi nhớ thiết tha
Nhớ ngôi trường cũ nay xa thật rồi!
Bồi hồi nhớ lúc chia phôi
Biết bao kỉ niệm trong tôi vẫn còn
Nhớ ngôi trường cũ yêu thương
Tiếng thầy cô giảng vấn vương lòng trò
Nhớ sao những đứa bạn hiền
Qua bao ngày tháng vẫn còn nhớ nhau
Dù cho năm tháng qua mau
Trường xưa, bạn cũ không sao phai nhòa!

(Nguyễn Thị Hằng Ni)

NHỚ THẦY

NHỚ THẦY

Mùa thu lá rụng rơi mỏi mắt
Chợt nhắc lòng tôi nhớ đến thầy
Ngày dài đêm ngắn trôi từng phút
Kỉ niệm thầy tôi mãi còn đây
Đêm đến mùa thu ánh trăng buồn
Thầy tôi giờ ở chốn xa xôi
Mùa thu lặng lẽ mình tôi bước
Thầy mãi xa rồi lá mãi rơi.

(Lê Thu Bế)

MƯA NẮNG SÂN TRƯỜNG

MƯA NẮNG SÂN TRƯỜNG
Tôi về giữa nắng sân trường
Giữa bao kỉ niệm yêu thương ngày nào
Giữa hàng phượng vĩ lao xao
Từng cơn gió nhẹ thổi vào lòng tôi
Phượng hồng hỡi phượng hồng ơi
Gió cứ gió thổi mây trời về đâu
Để lòng ai lại ưu sầu
Bồi hồi nhớ đến ngày đầu tuổi thơ
Với bao khát vọng, mong chờ ngày mai
Nhớ sao hai chữ cô, thầy
Thương sao mái tóc sương mai điểm màu
Thầy ơi em nhớ làm sao
Chữ nhân chữ hiếu khắc vào lòng son
Dạy e hiếu nghĩa cho tròn
Ơn cha nghĩa mẹ núi non có bằng
Ngày đêm không ngại khó khăn
Bao nhiêu thữ thách không ngăn được lòng
Thầy ơi thầy có biết không
Chữ “ân” tạc dạ trong lòng em mong
Lá xanh tuy đã úu vàng
Nhưng e cứ ngỡ muôn vàng bông hoa
Tóc thầy tuy đã bạc pha
Bụ trần năm tháng thầy già hơn xưa
Ngoài trời lất phất cơn mưa
Tạc vào trong dạ như mưa trong lòng
Ngoài kia bong bóng phập phồng
Mưa sao nặng hạt nát lòng mưa ơi.

(Hà Ngọc Trân)

THẦY TÔI

THẦY TÔI

Một người thầy luôn luôn bề công việc
Lo gia đình lo sự nghiệp mai sau
Thầy em nay tuổi đã xế chiều
Tóc bạc màu da nhăn vì năm tháng
Đôi mắt buồn sâu thẳm những niềm đau
Vì gia đình,vì con trẽ thân yêu.
Nhưng người ơi! Có ai nào hay biết
Thầy đã buồn khi con trẻ ra đi.
Nén niềm đau chôn vào tận đáy lòng
Thầy vun đắp cho bến bờ tuổi trẻ
Lo tương lai xây đắp một cuộc đời.
Nguyễn Văn Thắng - 12A5

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

HOA ĐẬU ĐỎ (Truyện ngắn)

HOA ĐẬU ĐỎ (Truyện ngắn)


    Nè! Mày học bài tới đâu rồi hã ? Thắng hỏi .
    Tú đang nằm ngủ trên bàn,mặt nhăn nhó vẻ buồn ngủ,mệt mõi trã lời :
    Trời!học hành làm chi thi cũng rớt.HeHe Giọng cười thấy ghét…
    Nghiêm! Thằng Hoàng này lúc nào cũng vậy,dạo gần đây nó hơi bị khìn khìn nên cũng thông cảm cho nó
    Tới môn nào vậy tụi bây?..
    Địa!Giọng bạn Hiền lúc nào cũng ngắn ngủn như vậy.Nhưng các bạn đừng nghĩ là bạn ấy nói cộc lóc nhé!
   Thầy vào kìa!mau mau vô lớp đi ! mấy đứa..
   Buổi học hôm đó rất vui.Không như những ngày trước,thầy ngồi trò chuyện,hỏi han lớp vì tới ngay2thi tốt nghiệp rồi.
     ..Các em đã học bài hết chưa?
-Cả lớp ngồi im,lặng nhìn nhau không ai đáp trã.
   Chắc thày cũng biết rằng,dạo này các em lo cho tất cã các môn nên cũng mệt mõi.Không có hứng thú gì lo cho những con chữ chạy vào đầu óc..
   Thầy tôi,một người thầy nhìn có vẽ nghiêm khắc,nhưng không phải,bề ngoài là vậy nhưng trong lòng thầy đầy tình cảm lo cho lớp.Thầy cao ráo,da trắng, tóc đen đôi tay đầy những bụi phấn.
   -Các em biết rằng,đời học sinh chỉ có một cơ hội,một cơ hội để các em chứng tỏ sức học của các em,để các em đáp ơn những thầy cô đã dạy bảo…nhưng các em không cố gắng thì mọi mong mõi của thầy cô về các em là vô nghĩa.Thầy mong rằng bắt đầu từ ngày hôm nay,các em ẽ cố gắng học để có kì thi thật tốt…
    Các bạn biết không,thầy không phải là thầy dạy bộ môn Địa mà thầy còn là chủ nhiệm của lớp 12a5.Với đầy đủ các thành viên,những gương mặt đầy vẻ máu mặt,như “Tứ Hùng” của lớp chẳng hạn.
    Ngày mai ,chủ nhật các em tập trung vào nhà thầy nhé!Thầy có món quà tặng cho các em.

(Vô nhà thầy….)
    Thầy ơi!
    Thầy có nhà không ạ!Tiếng gọi to như vậy mà không ai trã lời.
    Ngôi nhà thầy rất nhỏ,đơn sơ chỉ có một cái giường,một cái bàn và một cái kệ đựng đầy sách.Đúng là đời giáo viên rất nghèo nàn nhưng nó là một nghề rất cao cả.
    Thầy lặng lẽ bước ra,khác với những giờ học trên lớp,áo thầy đã bạc màu,quần thì nhăn nheo,mặt thì lắm tắm đầy mồ hôi….
    Thầy nói: các em đợi thầy chút nha!Thầy vào nhà gọi điện cho ai đó,rồi thầy quay trở ra cười một cái…
    Thấy rồi!Thấy rồi! Giọng con Mi la lên :rỗ cóc mấy bây ơi! Con Loan chạy vào bưng rổ cóc ra..
    Trong lúc đang ăn thấy một thơ chụp hình đến,thầy gọi cả lớp ra sau vườn,có một hàng đậu đỏ,hoa khoe sắc rất đẹp.
    Các em đứng xếp hàng đi trước những cây đậu đỏ,thầy bảo : này anh chụp hình làm sao cho dính mấy hoa đậu đỏ với nha anh.
    Mấy ngày sau,Thầy đưa hình cho lớp ,nhưng những bông hoa thì nhìn nó héo, không sặc sở như ở ngoài.
    Bổng cả lớp thầy buồn vì những hoa,nhưng thầy cười rồi nói:
    -Các em đừng buồn,nếu như kì thi tốt nghiệp này các em đều đậu thì thầy rất vui và những bông hoa đậu đỏ sẽ mỏ ra và các em sẽ lại được chụp hình lần nữa.Rằng như vậy sẽ đẹp hơn các em nhé!!!!........
                                                                         
(Nguyễn Văn Thắng - 12A5)

Ca dao tục ngữ nói về sự kính trọng và lòng biết ơn thầy giáo cô giáo

- Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy
- Mấy ai là kẻ không thầy
Thế gian thường nói đố mày làm nên
- Tôn sư trọng đạo
- Nhất tự vi sư, bán tự vi sư
- Một chữ nên thầy
Một ngày nên nghĩa
- Gươm vàng rớt xuống hồ Tây
Công cha cũng trọng, nghĩa thầy cũng sâu
- Trọng thầy mới được làm thầy
- Dốt kia thì phải cậy thầy
Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên
- Cơm cha, ao mẹ, chữ thầy
Gắng công mà học có ngày thành danh
- Ở đây gần bạn, gần thầy
Có công mài sắt có ngày nên kim
- Tầm sư học đạo
- Sư như phụ
- Mồng một thì ở nhà cha,
Mồng hai nhà vợ, mồng ba nhà thầy.
- Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa
- Con hơn cha là nhà có phúc
Trò hơn thầy là đất nước yên vui
- Con ơi ghi nhớ lời này
Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên
- Cơm cha áo mẹ chữ thầy
Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao
- Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
- Uống nước nhớ nguồn
- Bẻ lau làm viết chép văn
Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy
- Cơm thầy cơm cô
(Sưu tầm)

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

ĐIỂM MƯỜI TẶNG CÔ

ĐIỂM MƯỜI TẶNG CÔNgày nhà giáo Việt Nam
Em đây thật hổ thẹn
Không có gì lớn lao
Chỉ có những điểm mười
Dâng lên thầy cô giáo
Mong thầy cô được vui
Quà chỉ là tinh thần
Nhưng em vẫn cứ tặng
Dù lòng vẫn buâng khuâng
Không biết sẽ thế nào
Nhưng em vẫn ước ao
Khi thấy được điểm mười
Cô sẽ nở nụ cười
trên khuôn mặt hiền hậu
nhìn thấy được cô cười
em biết mình đã đúng
khi tặng cô điểm mười.
cô ơi em thật vui
vì được cô dạy dỗ
cô ơi em nhớ mãi
những lời dạy của cô
những kỉ niệm vui buồn
của một thời học sinh.

(Nguyễn Vi Khánh - 12A5)

NHỚ HOÀI MƯỜI HAI


NHỚ HOÀI MƯỜI HAI

Làm sao níu kéo được thời gian
Tháng ngày mới đó đã trôi nhanh
Lớp mười hai ơi lớp mười hai
Những ngày bạn bè cùng bên nhau
Nay đã xa rồi mãi không quên
Kĩ niệm vui buồn cùng với lớp
Biết có bao giờ mới gặp laị
Lớp học mười hai thân thương ơi!


(Trần Thị Út Tư - 12A5)

TÂM TƯ NGƯỜI THẦY

TÂM TƯ NGƯỜI THẦY


Đêm đêm lặng lẽ bên đèn
Dò từng nét bút sữa từng vần thơ
Mong sao cho kịp sáng ngày
Mang bài lên lớp, giữ lại cho trò
Đố ai biết được tâm tư ?
Một đêm thừc trắng chỉ vì tình thương

(Trần Thị Cẩm Tiên - 12A5)

NHỚ LẠI


NHỚ LẠI



Mái trường tôn ngày nào đã xây mới
Dãy tiền chế đã thay bằng lớp học
Những đứa nhóc năm nào còn bé xíu
Mà hôm nay đã vững bước mười hai
Lớn lên rồi kỉ niệm cũng lớn theo
Bao năm tháng gắn bó với bạn bè
Từng trang sách từng ngày ta đi qua
Ơn dìu dắt lòng này mãi không quên
Trọn cuộc đời với công việc trồng người
Bao vắt vả đắng cay cũng không màng
Công lao ấy đơn giản như vô hình
Nhưng đậm sắc hơn cả buổi bình minh
Trọn cuộc đời người hi sinh tất cả
Vì cây non vì ngày mai tươi sáng
Mang cho trò một hành trang tri thức
Để vững bước vượt qua mọi khó khăn
Người thấy vui khi mỗi giờ lên lớp
Được gặp trò và truyền dạy kiến thức
Người thấy buồn khi trò không vâng lời
Bao nỗi đau người mang dấu trong tim
Em xin lỗi vì mình quá vô tâm
Không học tốt mà còn hay quậy phá
Đến bây giờ em mới nhận ra
Công ơn thầy em ghi tạt trong tim
Rồi một mai em rời xa mái trường
Xa thầy cô cùng bạn bè thân quen
Nhớ làm sao bao năm tháng học sinh
Suốt cuộc đời em mãi nhớ về thầy.
(Trần Thị Cẩm Tiên - 12A5)

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

GẶP LẠI THẦY

GẶP LẠI THẦY
Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vòng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi không quên
“thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời
(Sưu tầm)

CÔ ƠI

CÔ ƠI
Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô ?!
(Sưu tầm)

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

THĂM THẦY

THĂM THẦY
Chớm đông em đến thăm thầy
Bồi hồi một dáng cao gầy tóc sương
Bẵng đi mấy chục năm trường
Lại nghe giọng nói thân thương thuở nào
Một đời dạy học thanh cao
Cầu kiều thầy bắc đường vào nhân gian
Phấn bao nhiêu bụi quá giang
Vở bao nhiêu chữ hành trang con người
Một đời tâm huyết buồn vui
Vườn ươm nhân thế đơm chồi nở hoa
Con thuyền bến lỡ khách qua
Sóng to gió cả gần xa vẫn chờ
Một đời rút ruột nhả tơ
Lặng thầm dậy sớm thức khuya mỗi ngày
Nắng mưa năm tháng vơi đầy
Làm sao trả được công thầy , thầy ơi !
Bốn mươi năm ấy qua rồi
Học trò giờ cũng qua thời tóc xanh
Còn nghe vang vọng vĩ thanh
Nảy gieo đều những tốt lành tình thâm ...
(Sưu tầm)

Mười bảy và thầy

Mười bảy và thầy 
Mười bảy năm tới trường,
Mười bảy năm vất vả
Thầy dạy dỗ chúng con.
Từ lúc còn chập chững,
Chưa biết đọc,biết viết
Nói năng còn chưa vững
Rồi nghịch phá lung tung.
Gieo bao nhiêu rắc rối
Rồi giả vờ không biết,
Làm thầy phải lo âu.
Mười bảy năm tới trường,
Mười bảy năm thầy dạy
Bao lẽ phải điều hay.
Dạy từ cách đi đứng,
Đến cách học nói năng.
Dạy chúng con tri thức,
Dạy lẽ phải tình thương.
Thầy dạy biết bao điều,
Giản dị mà ý nghĩa,
Cho mỗi đứa chúng con.
Và rồi hôm nay đây,
Mười bảy năm khôn lớn
Mười bảy năm con hiểu
Tình thương và tấm lòng
Mà thầy luôn dành tặng
Cho mỗi đứa chúng con.
Mười bảy năm tóc thầy
Bạc thêm mười bảy sợi
Già thêm mười bảy lần
Vì đàn con nghịch ngợm
Mười bảy năm con biết
Mười bảy ngày nhà giáo
Mười bảy những lời chúc
Con xin dành tặng thầy
Với mười bảy ý nghĩa
Rằng:mười bảy năm rồi
Con sẽ không quên được
Mười bảy lớp kiến thức
Con học được từ thầy
Một kho tàng tri thức
Và tấm lòng nhân ái…
Thầy đã dạy chúng con !
(Sưu tầm)

Lời Cảm Tạ

Lời Cảm Tạ
Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có
Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học đc những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô
(Sưu tầm)

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Hạt Ngọc Và Ước Mơ

Hạt Ngọc Và Ước Mơ

Vào tuần cuối của năm học, thầy York tập trung 20 học sinh lớp tôi lại để chào tạm biệt. Chúng tôi ngồi im lặng khi thầy bước vào. Trong thầy vẫn như mội khi với chiếc nơ nhỏ cặp kính gọng sừng. Sau khi nói vài lời, thầy đưa cho mỗi đứa chúng tôi một cái hộp nhỏ màu trắng: “Bên trong các em sẽ thấy một cánh hoa bạc có đính hạt ngọc trai ở giữa. Hạt ngọc đó tượng chưng cho tiềm lực của các em, là thứ mà các em cần trong bước đường tương lai. Bởi vì cát khi năm trong vỏ trai sẽ biến thành hạt ngọc có giá trị rất lớn ,và vì thế,mỗi em đang nắm trong tay mình hạt giống ươm mầm cho ggias trị tiềm tàng”…

Tôi cắn chặt môi để ngăn những giọt nước mắt sắp trào ra. Lời của thầy ý nghĩa biết bao, nhưng với tôi, tất cả đã quá muộn vì tôi đang mang thai. Tất cả dã kết thúc… Giấc mơ của tôi và của mẹ tôi đã tan tành mây khói bởi tôi đã làm hổng cuộc đời mình trong phút yêu lòng…

Làm sao tôi có thể quên được sụ hy sinh vô biên của mẹ với mong mỏi duy nhất là tôi lấy được tấm bằng dại học.Mỗi tuần mẹ lại chắt chiu để gửi tiền về cho chị Marianne và tôi-những đồng tiền mẹ kiếm được bằng cả mồ hôi và những giọt nước mắt. Đại học, chỉ có dại học là con đường giúp chúng tôi thoát khỏi cảnh sống cơ cực của quê nhà-mẹ vẫn thường nói với chúng tôi như vậy. Ký ức tuổi thơ khuốn khó vẫn im đậm trong tâm trí tôi… Khi tôi lên ba, cha tôi đã phải vào viện vì bệnh lao phổi. Rồi vài năm sau, cha tôi được về nhà, sống vật vờ không làm được gì. Mọi lo toan đều trông cậy vào đồng lương ít ỏi của mẹ. Từ những nỗi khổ, một giấc mơ đã nảy sinh trong tâm trí mẹ: chị Marianne và tôi nhất định phải vào đại học…Và bây giờ thay vì sự tự hào, tôi mang về cho gia đình sự nhục nhã và đau đớn khốn cùng.

Tôi và Dan cưới nhau, rồi Dan tiếp tục học đại học còn tôi phải nghỉ. Trước khi Dan tốt nghiệp tôi cho ra đời đứa con thứ hai. Sau đó, Dan nhập ngũ, tôi theo chồng dọn đến hết căn cứ này sang căn cứ khác. Dứa con thứ ba lại ra đời. Bảy năm sau Dan xuất ngũ, kiếm được việc nhưng không đủ nôi sống cả nhà nên tôi phải đi làm thêm phụ chồng. Làm đủ thứ nghề, tâm trí như cuồng lên với vô số nỗi lo toan. Đôi lúc tôi lấy hạt ngọc ra ngắm nghí, lòng bồi hồi khi nhớ đến lời thầy York. Một đêm, tôi trằn trọc mãi khi nghỉ đến việc quay trở lại giảng đường, nhưng “mình đã 35 tuổi rồi còn gì…”

Mẹ dường như đoán được những dằn vặt mà tôi chịu bởi một hôm bà gọi điện cho tôi: “Con có nhớ số tiền mẹ đã dành dụm cho con trước đây không? Nay nó vẫn còn nguyên đấy. Con hãy dùng nó thục hiện những gì mà con muốn. Mẹ biết con muốn gì bởi vì mẹ là mẹ của con”. Tôi thẫn thờ nhìn chăm chăm vào chiếc ống nghe…17 năm rồi mà mẹ vẫn còn nôi giấc mơ đó…Sáu tháng sau, tôi ghi danh vào trường Sư Phạm gần nhà. Nỗi gian khổ trở nên nặng nề hơn tôi tưởng. Vừa phải lo chuyên gia đình, vừa phải cố gắng hết sức trong một lớp mà sinh viên không bằng nữa tuổi tôi với sức bật nhanh nhạy.

Một ngày tháng năm, sau khi tan học tôi về nhà và bật khóc, hoang mang không biết liệu lần này có theo hết trương trình đại học được hay không. Đứa con gái đầu lòng đang chuẩn bị bước vào đại học vào đầu mùa thu này. Ngân sách gia đình oe hẹp. Chi tiêu cho việc học của hai đứa kế ngày càng tốn kém… Vài ngày sau, tôi tình cờ gặp vợ thầy York ở một phòng mạch. Tôi kể cho cô nghe chuyện hạt ngọc và cố gắng chở lại giảng đường của mình…

“Tôi rất hiểu em vì thầy York cũng bắt đầu vào đại học ở tuổi 50”. Tôi lắng nghe cô và vô cùng ngạc nhiên, nhất là khi cô kể về nôi khốn khổ mà thầy đã phải chịu đựng khi quyết tâm theo đuổi đại học. Câu chuyện về thầy đã khiến tôi trỡ nên mạnh mạnh và cứng rắn. Tôi theo nốt ba năm học đại học còn lại…

Sau khi tốt nghiệp, tôi dạy anh ngữ tại một trường trung học tại địa phương. Chính những năm tháng khốn khó đã cho tôi kinh nghiệm sống quý giá và phương pháp học cụ thể. Tôi đem sự hiểu biết đó vào lớp và truyền dạy cho học sinh mình…Cuối năm tôi được đề cử vào danh sách các giáo viên dạy giỏi nhất tranh giải cấp quốc gia. Trong tờ tường trình, tôi đã kể lại câu chuyện về hạt ngọc mà thầy York đã trao tặng cho chúng tôi và ảnh hưởng của nó đối với tôi…Thật thú vị là sau đó tôi và thầy York được báo chí phỏng vấn. Tôi gặp lại thầy,và nghe thầy kể rằng ngày trước đã có lúc thầy nghỉ đến việc nghỉ học vì không tin vào tương lai, không tin vào chính mình…”. Tôi hỏi thầy có phải khi đưa cho chúng tôi những hạt ngọc đó thầy cũng không tin vào 20 đứa sinh viên lớp tôi. Thầy trả lời:Không! thầy đã xem 20 học sinh của mình như là những hạt ngọc vô cùng quý giá”

Không có con đường tắt nào để dẫn đến một nơi đáng phải đến.

Beverly Sills
(Nguồn: Sưu tầm)